• Awesome Blogging Theme!
  • Active Yoga Class

EM ĐỪNG GIẬN ANH...

Em đừng giận anh, vì anh đang khởi nghiệp.
Anh phải làm gì đó để chuẩn bị cho tương lai.
Đừng buồn anh nếu anh có hờ hững,
chẳng nhắn tin, chẳng đoái hoài gì em.
Anh cũng chẳng like, chẳng share những gì em viết.
Nhưng em biết mà, anh vẫn ở bên em.



Em à,
có bao giờ em tự hỏi.
Tương lai của hai ta sẽ là gì sau vài chục năm nữa.
Anh thì anh vẫn thường nghĩ,
khi về già ta sẽ đạp xe.
Sẽ rong ruổi trên khắp nẻo quê hương.
Ngắm nhìn cuộc sống mỗi buổi sáng vươn mình.
Thật tuyệt phải không em?

Nhưng,...
Chẳng thể nào có một tuổi già viên mãn,
với một tuổi trẻ hờ hững và lười biếng em ạ.
Không,...
Anh không chấp nhận để tuổi trẻ hoài phí như vậy.

Em đừng giận anh, anh phải lo việc lớn.
Em ơi,...
Thân làm trai chả nhẽ ngày tám tiếng,
ăn rồi ngủ, thủ thường thế sao em?
Chả nhẽ cứ gom cho đầy túi,
rồi vỗ ngực tự xưng danh.
Sống ích kỷ, cả một đời vụn vặt... Chẳng bao giờ biết cho đi.

Em thấy không?
Có biết bao người trẻ,
sáng phê, tối nhậu, nửa đêm ngôn tình...
Họ tê liệt để tuổi trẻ trôi qua như vậy đấy.
Trớ trêu thay, họ lại là người phán xét cuộc sống này.
Đêm ngày, họ gào rú đòi công bằng,
đòi Đất Nước phải trả ơn cho họ.
Có vẻ như là vậy.

Em đừng giận anh, sao anh hay hào sảng.
Giúp người sao chẳng chịu lo thân.
Em có hiểu không?
Ý nghĩa tột cùng của cuộc sống,
là vì người khác mà cho đi đấy em ạ.

Thật nực cười,
khi ta cứ mải miết đi tìm chân lý,
nhưng trong bụng lại lấp đầy nỗi oán than.
Không chịu mở lòng đón nhận nguồn vui mới.
Cứ tủn mủn tùn mùn chẳng giống ai.

Thôi em ạ,
đừng giận anh nữa nhé.
Cứ để anh lo việc nước việc nhà.
Để anh lo cả việc của hai ta!...
Em đừng giận anh, đừng giận anh.

( Nguồn http://eakar.net/ )
read more →

TIẾT KIỆM GIẤY, BẢO VỆ RỪNG

Tiết kiệm giấy là bảo vệ cây, là cứu lấy trái đất – Hẳn là bạn đã từng nghe đến khẩu hiệu này? Bạn có biết mối liên hệ giữa 3 điều này không?



Ngày nay giấy đã trở thành một trong những vật dụng không thể thiếu trong đời sống của chúng ta, dù là ở nhà hay tại nơi chúng ta làm việc. Giấy thường được sử dụng nhiều nhất cho việc viết lách, ghi chú cũng như sử dụng cho các mục đích in ấn. Bột giấy còn được sử dụng nhiều hơn thế nữa. Túi giấy, bao thư, giấy dán tường, khăn giấy, giấy vệ sinh, giấy tổ ong, thùng giấy, nhiều và nhiều nữa, tất cả đều được làm từ bột giấy.


Khi nhu cầu sử dụng các sản phẩm liên quan đến bột giấy tăng, hiển nhiên, kéo theo đó sẽ là việc sản xuất chúng. Nhưng câu hỏi được đặt ra ở đây là: “Bạn có biết bột giấy từ đâu mà ra không?”


Câu trả lời chính là “Cây”.


Người ta nói rằng cứ 17 cây thì chúng ta sẽ có 1 tấn bột giấy. Vậy giờ chúng ta hãy làm một phép tính nhỏ và tưởng tượng xem chuyện gì sẽ xảy ra trong tương lai sắp tới nào. Bạn có nhận ra rằng khi nhu cầu sử dụng giấy và các sản phẩm đến từ bột giấy ngày càng tăng cao thì cây rừng ngày một ngã xuống một cách nhanh chóng hơn không. Thật là một tình huống nguy hiểm. Vậy sao không thức tỉnh ngay lúc này và làm những gì mà chúng ta có thể để cứu lấy những cánh rừng nhỉ.


Vâng vâng, sau đây là 8 hành động ‘nhỏ mà không nhỏ’ giúp các bạn cứu lấy những cánh rừng của chúng ta này.


1. Thay vì đọc báo và tạp chí thường xuyên, hãy chuyển sang báo điện tử  để cập nhập tin tức và các sự kiện.

2. Hãy chỉ in các tài liệu ra giấy khi thực sự cần thiết, còn không thì cứ màn hình máy tính thẳng tiến thôi các bạn ạ.

3. Thay vì sử dụng chén dĩa giấy trong các quán ăn, hãy sử dụng đồ nhựa hoặc đồ gốm; chúng có thể được rửa sạch và tái sử dụng lại.

4. Khi dùng giấy để in, viết hoặc ghi chú, hãy dùng cả 2 mặt giấy thay vì chỉ dùng 1 mặt.

5. Khi bạn mua giấy hay sổ tay, hãy cố gắng sử dụng các loại giấy đã tái chế.

6. Kế tiếp, bạn có thể thử sử dụng giấy vệ sinh từ bột giấy đã được tái chế xem thế nào nhé.

7. Sau đó, hãy thay những túi khăn giấy bằng một chiếc khăn tay bằng vải.

8. Và sau cùng, nhưng không phải là cuối cùng, hãy bán ve chai những tờ giấy mà bạn bỏ đi. Bạn vừa có một ít tiền, vừa giúp những tờ giấy nọ thẳng tiến những xí nghiệp tái chế giấy. Tuyệt vời!

Hãy cố gắng thực hiện những bí quyết nhỏ này. Bạn thực sự đang cứu lấy những cách rừng khi cố gắng thực hiện chúng đấy. Và một điều này nữa, nếu có điều kiện, hãy cố trồng càng nhiều cây càng tốt bạn nhé. Một chậu kiểng trong nhà cũng là một phế nang góp phần làm nên lá phổi xanh cho trái đất đấy bạn ạ.


‘There is no more neutrality in the world. You either have to be part of the solution, or you’re going to be part of the problem.’

Eldridge Cleaver


Also know as


‘If you are not part of the solution, you must be part of the problem’

Nếu bạn không phải là một phần của giải pháp, bạn chính là một phần của vấn đề.






Ngoài lề tí:


Những bạn làm trong ngành môi trường có nhận ra một điều tréo nghoe trong ngành của chúng ta không? À vâng, thay vì tiết kiệm giấy để bảo vệ cây, bảo vệ rừng, chính chúng ta cũng đang lãng phí chúng khi luôn luôn luôn in những bản cam kết bảo vệ môi trường, những bản đề án, báo cáo, đánh giá tác động môi trường bằng 1 mặt giấy.


Bạn có thể nói rằng không phải bạn muốn vậy, rằng phòng rằng sở rằng cục tài nguyên môi trường chỉ nhận những bản in một mặt. Vâng, bạn có thể nói thế. Nhưng có chăng chính những người bạn đang trách móc kia cũng chưa nhìn ra vấn đề? Hãy chia sẻ những gì bạn học được hôm nay cho nhiều người biết thay vì không làm gì cả và đổ lỗi cho người khác các bạn ạ. Nếu các bạn không phải là một phần của giải pháp, các bạn chính là một phần của vấn đề đấy.


Cả các bạn sinh viên nữa, sao không thử in những bài tiểu luận, những bài khóa luận của mình trên cả hai mặt giấy nào. Thầy cô hướng dẫn không chấp nhận? Hãy giải thích với thầy cô rằng các bạn đang tiết kiệm giấy để bảo vệ cây, bảo vệ rừng. Mình không nghĩ là có thầy cô nào nghe xong vẫn còn có thể vô sỉ từ chối các bạn cả đâu.

(Nguồn https://greenvi.wordpress.com/)
read more →

Tâm sự tuổi già - Chu Dung Cơ

Bản dịch của dịch giả Lê Thanh Dũng – Bản gốc (theo dịch giả Lê Thanh Dũng) có tên là Tịch dương tự ngữ (lời nói lảm nhảm lúc xế chiều) Tác giả: Chu Dung Cơ – về phần tác giả, có đôi dòng giải thích ngay sau bản dịch của Trang Hạ, chúng tôi thu nhặt bài viết này trên mạng, cho nên ghi nguyên lời chú thích.


Tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già. Chẳng dám nói hiểu hết mọi lẽ nhân sinh, nhưng chỉ có hiểu cuộc đời thì mới sống thanh thản, sống thoải mái.

Qua một ngày, mất một ngày .Qua một ngày, vui một ngày. Vui một ngày lãi một ngày...

Hanh phúc do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người, niềm vui ẩn chứatrong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự tìm lấy. Hạnh phúc và vui sướng là cảm giác và cảm nhận, điều quan trọng là ở tâm trạng.

Tiền không phải là tất cả nhưng không phải không là gì. Đừng có coi trọng đồng tiền, càng không nên quá so đo, nếu hiểu ra thì sẽ thấy nó là thứ ngoại thân, khi ra đời chẳng ai mang nó đến, khi chết chẳng ai mang nó theo. Nếu có người cần bạn giúp, rộng lòng mở hầu bao, đó là một niềm vui lớn. Nếu dùng tiền mua được sức khoẻ và niềm vui thì tại sao không bỏ tiền ra mà mua? Nếu dùng tiền mà mua được sự an nhàn tự tại thì đáng lắm chứ! Người khôn biết kiếm tiền, biết tiêu tiền. Làm chủ đồng tiền, đùng làm tôi tớ cho nó.

“Quãng đời còn lại càng ngắn ngủi thì càng phải làm cho nó phong phú”. Người già phải thay đổi cũ kỹ đi, hãy chia tay với “ông sư khổ hạnh” hãy làm “con chim bay lượn”. Cần ăn thì ăn, cần mặc thì mặc, cần chơi thì chơi, luôn luôn nâng cao phẩm chất cuộc sống, hưởng thụ những thành quả công nghệ cao, đó mới là ý nghĩa sống của TUỔI GIÀ.

Tiền bạc rồi sẽ là của con, địa vị là tạm thời, vẻ vang là quá khứ, sức khoẻ là của mình.

Cha mẹ yêu con là vô hạn; con yêu cha mẹ là có hạn. Con ốm cha mẹ buồn lo; cha mẹ ốm con nhòm một cái, hỏi vài câu là thấy đủ rồi. Con tiêu tiền của cha mẹ thoải mái; cha mẹ tiêu tiền của con chẳng dễ chút nào. Nhà cha mẹ là nhà của con; nhà của con không phải là nhà cha mẹ. Khác nhau là thế, người hiểu đời coi việc lo liệu cho con là nghĩa vụ, là niềm vui, không mong báo đáp. Chờ báo đáp là tự làm khổ mình.

Ốm đau trông cậy vào ai ? Trông cậy con ư ? Nếu ốm dai dẳng có đứa con có hiếu nào ở bên giường đâu “cứu bệnh sàng tiền vô hiếu tử”. Trông vào bạn đời ư ? Người ta cũng yếu, có khi lo cho bản thân còn chưa xong, có muốn đỡ đần cũng không làm nổi. Trông cậy vào đồng tiền ư ? chỉ còn cách đấy.

Cái được người ta chẳng hay để ý; cái không được thì nghĩ nó to lắm, nó đẹp lắm. Thực ra sự sung sướng và hạnh phúc trong đời tuỳ thuộc vào sự thưởng thức nó ra sao. Người ta hiểu đời rất quý trọng và biết thưởng thức những gì cho mình đã có, và không ngừng phát hiện thêm ý nghĩa của nó, làm cho cuộc sống vui hơn, giàu ý nghĩa hơn.

Cần có tấm lòng rộng mở, yêu cuộc sống và thưởng thức cuộc sống, trông lên chẳng bằng ai, trông xuống chẳng ai bằng mình “Tỷ thượng bất túc, tỷ hạ hữu dư”, biết đủ thì lúc nào cũng vui “tri túc thường lạc“.

Tập cho mình nhiều đam mê, vui với chúng không biết mệt mỏi, tự tìm niềm vui. Tốt bụng với mọi người, vui vì làm việc thiện, lấy việc giúp người làm niềm vui.

Con người ta vốn chẳng phân biệt giàu nghèo sang hèn, tận tâm vì công việc là coi như cống hiến, có thể yên lòng, không hổ thẹn với lương tâm là được. Huống hồ người ta cũng nghĩ cả rồi, ai cũng thế cả, cuối cùng là trở về với tự nhiên. Thực ra nghề cao chẳng bằng tuổi thọ cao, tuổi thọ cao chẳng bằng niềm vui thanh cao.

Quá nửa đời dành khá nhiều cho sự nghiệp, cho gia đình, cho con cái, bây giờ thời gian còn lại chẳng bao nhiêu nên dành cho mình, quan tâm bản thân, sống thế nào cho vui thì sống,việc gì muốn làm thì làm, ai nói sao mặc kệ vì mình đâu phải sống để người khác thích hay không thích, nên sống thật với mình.

Sống trên đời không thể vạn sự như ý, có khiếm khuyết là lẽ thường tình ở đời, nếu cứ chăm chăm cầu toàn thì sẽ bị cái cầu toàn làm khổ sở. Chẳng thà thản nhiên đối mặt với hiện thực, thế nào cũng xong.

Tuổi già tâm không già, thế là già mà không già; tuổi không già tâm già, thế là không già lại thành già. Nhưng giải quyết một vấn đề thì nên nghe già.

Sống phải năng hoạt động nhưng đừng quá mức, ăn uống quá thanh đạm thì khôhg đủ chất bổ, quá nhiều thịt cá thì không hấp thụ được. Quá nhàn rỗi thì buồn tẻ, quá ồn ào thì khó chịu… mọi thứ đều nên “VỪA PHẢI”.

Người ngu gây bệnh (hút thuốc, say rượu, tham ăn, tham uống…) Người dốt chờ bệnh (ốm đau mới đi khám chữa bệnh…) . Người khôn phòng bệnh, chăm sóc bản thân, chăm sóc cuộc sống. Khát mới uống, đói mới ăn, mệt mới nghỉ, thèm ngủ mới ngủ, ốm mới chữa bệnh….ĐỀU LÀ MUỘN.

Phẩm chất sống người già cao hay thấp chủ yếu tuỳ thuộc vào cách suy tưởng : Suy tưởng hướng lợi là bất cứ việc gì đều xét theo yếu tố có lợi, dùng suy tưởng hướng lợi để xây dựng cuộc sống tuổi già sẽ làm cho tuổi già đầy sức sống và tự tin, cuộc sống có hương, có vị. Suy tưởng hướng hại là suy tưởng tiêu cực, sống qua ngày với tâm lý bi quan, sống như vậy sẽ chóng già chóng chết

“Chơi “ là một trong những nhu cầu căn bản của tuổi già, hãy dùng trái tim con trẻ để tìm cho mình một trò chơi yêu thích nhất, trong khi chơi hãy thử nghiệm niềm vui chiến thắng,thua không cay, chơi là đùa. Về tâm lý và sinh lý, người già cũng cần kích thích và hưng phấn để tạo ra một tuần hoàn lành mạnh.

“Hoàn toàn khoẻ mạnh” đó là nói thân thể khoẻ mạnh, tâm lý khoẻ mạnh và đạo đức khoẻ mạnh.. Tâm lý khoẻ mạnh là biết chịu đựng, biết tự chủ, biết giao tiếp; Đạo đức khoẻ mạnh là có tình yêu thương, sẵn lòng giúp người, có lòng khoan dung, người chăm làm điều thiện sẽ sống lâu…

Con người là con người xã hội, không thể sống biệt lập, bưng tai bịt mắt, nên chủ động tham gia hoạt động công ích, hoàn thiện bản thân trong xã hội, thể hiện giá trị của mình đó là cách sống lành mạnh.

“Cuộc sống tuổi già nên có nhiều bạn gìà trong nhiều thành phần,nhiều mẫu người với nhiều màu sắc khác nhau trong xã hội. Có một hai bạn tốt thì chưa đủ, nên có cả một nhóm bạn già, tình đẹp làm thêm cuộc sống tuổi già, làm cho cuộc sống của bạn nhiều hương vị, nhiều màu sắc.

Con người ta chịu đựng, hoà giải và xua tan nỗi đau đều chỉ có thể dựa vào chính mình.Thời gian là vị thầy thuốc giỏi nhất, quan trọng là khi đau buồn bạn chọn cách sống như thế nào.

Tại sao khi về già người ta hay hoài cổ “hay nhớ lại chuyện xưa?” Đến những năm cuối đời, người ta đã đi đến cuối con đường sự nghiệp, vinh quang xưa kia đã trở thành mây khói xa vời, đã đứng ở sân ga cuối. Tâm linh cần trong phòng, tinh thần cần thăng hoa, người ta muốn tìm lại những tình cảm chân thành. Về lại chốn xưa, gặp lại người thân, cùng nhắc lại những ước mơ thủa nhỏ, cùng bạn sống. Quý trọng và được đắm mình trong những tình cảm chân thanh là một niềm vui lớn của tuổi già.

Nếu bạn đã cố hết sức, mà vẫn không thay đổi tình trạng không hài lòng thì mặc kệ nó. Đó cũng là một sự giải thoát. Chẳng việc gì cố mà được, quả ngắt vội không bao giờ ngọt.

“SINH – LÃO – BỆNH – TỬ” là quy luật ở đời, không chống lại được. Khi thần chết gọi thì thanh thản mà đi. Cốt sao sống ngay thẳng không hổ thẹn với lương tâm và cuối cùng đặt cho mình dấu chấm hết thật TRÒN.

======================================================================



Dưới đây là bản dịch của dịch giả Trang Hạ:

Tâm sự tuổi già – đôi điều cảm ngộ

Tác giả: Dương Trạch Tế (Trung Quốc)

Trang Hạ dịch

Tháng năm vội vã, đời người ngắn quá, chớp mắt đã già. Chúng ta nào dám nói đã thấu hết lẽ đời, nhưng ta cảm thấy, chỉ có hiểu đời, mới sống được ung dung, thanh thản. Tôi muốn viết đôi dòng “cảm nhận nhỏ nhoi” gửi tới những bạn già, để được mọi người chia sẻ những “cảm nhận lớn lao” hơn, để ta cùng cố gắng.

1. Cách sống: Qua một ngày, mất một ngày. Vui một ngày, lãi một ngày.

2. Hạnh phúc và niềm vui: Hạnh phúc không tự gọi cửa tìm đến ta, niềm vui cũng không tự rơi từ trên trời xuống, mà đều phải tự tay mình tạo dựng nên. Niềm vui là mục đích cuối cùng của đời mình, niềm vui ở ngay trong những việc vụn vặt của cuộc sống, ta phải tự mình tìm lấy. Hạnh phúc và niềm vui là một thứ cảm xúc và cảm nhận, quan trọng là ở tâm trạng mình.

3. Tiền bạc: Tiền không phải là vạn năng, tăng lực, nhưng không tiền thì vạn sự bất lực (*). Không nên quá coi trọng đồng tiền, lại càng không nên tính toán tiền bạc, nếu hiểu ra, sẽ thấy tiền chỉ là thứ đồ vật ở ngoài thân, khi ta chào đời ta đâu mang tới, khi ta chết đi lại chẳng mang theo. Nếu có người cần ta giúp đỡ, khảng khái mở hầu bao chính là một niềm vui lớn. Nếu tiền bạc mua được sức khỏe và niềm vui, cớ gì chần chừ nữa? Nếu bỏ tiền ra để được an nhàn tự tại, chẳng phải xứng đáng sao! Người hiểu biết là người biết cách kiếm tiền biết cách tiêu pha, làm chủ đồng tiền chứ đừng làm nô lệ cho nó.

4. Học cách hưởng thụ: “Phần đời còn lại ngắn ngủi, càng phải làm cho nó giàu có”. Người già phải biết đổi nếp nghĩ cũ, tạm biệt cách sống như tu hành, để làm loài chim vui. Cần ăn thì ăn, muốn mặc phải mặc, thèm chơi hãy chơi, không ngừng nâng cao chất lượng sống, đón nhận những thành quả của thời đại công nghệ, mới là mục đích sống của tuổi già.

5. Sức khỏe quan trọng nhất: Tiền bạc là của con mình, địa vị chỉ tạm thời giữ, vinh quang thuộc về quá khứ, sức khỏe mới là của ta.

6. Khác biệt: Tình yêu bố mẹ dành cho con là vô hạn, con yêu bố mẹ có hạn; Con cái bệnh tật bố mẹ lo âu, bố mẹ bệnh tật con cái hỏi han vài lời là thấy thỏa mãn; Con cái tiêu tiền bố mẹ thì dễ, bố mẹ tiêu tiền con cái thì khó; Nhà bố mẹ chính là nhà của con, nhà con lại chẳng phải nhà bố mẹ. Khác biệt là khác biệt. Người hiểu ra sẽ thấy lo liệu cho con chính là trách nhiệm và niềm vui, chẳng đòi con báo đáp, còn người cứ muốn được con báo đáp, là tự chuốc ưu phiền.

7. Bệnh tật trông cậy ai: Cậy con, bệnh nặng ốm lâu con mệt mỏi vắng bóng. Cậy bạn đời, người già tự lo thân chưa xuể, lấy đâu sức lực mà chăm nhau. Cậy tiền, có lẽ phải vậy.

8. Trân trọng những gì đã có: Ta thường coi nhẹ những gì trong tay, ta thường tiếc nuối những gì không có. Nhưng cuộc sống hạnh phúc đủ đầy lại bởi ta có biết cách cảm nhận cuộc sống chăng. Người hiểu đời sẽ trân trọng và nâng niu những gì đã có, cho nó thêm ý nghĩa trong đời mình, để sống tràn đầy và say mê vui sướng.

9. Cách nắm giữ niềm vui: Phải giữ tấm lòng rộng mở bao dung, để cảm ơn đời và tận hưởng sự sống. So với người trên nào bằng, ngoảnh xuống kẻ dưới thấy đủ, thấy đủ là thấy vui nhẹ nhõm; Nuôi dưỡng nhiều niềm say mê, vui thú ấy nào cạn, ta tự tìm lấy được niềm vui; Tốt với người đời, thường làm việc thiện, vui khi giúp người. Đó là những cách nắm giữ niềm vui, cũng mạnh khỏe trong tâm.

10. Dung dị mới là cốt lõi: Chức cao bổng lộc nhiều, địa vị hiển hách được mấy ai, số đông chúng ta chỉ là thường dân. Nhưng thiểu số ấy chưa chắc đã hạnh phúc, còn đám đông thường dân như chúng ta lại chưa chắc đã bất hạnh, nên ta cần gì nhìn lên đám thiểu số giàu sang đó mà tự ti, thèm muốn. Con người vốn không phân chia đẳng cấp giàu nghèo sang hèn, chỉ phân chia có tận tâm tận lực với sự nghiệp hay không mà thôi, là đã được coi có công với đời, lòng dạ thanh thản, không hổ thẹn với ai, nữa là con người ta đã lui về rồi thì đều giống nhau cả, chốn sau cùng của chúng ta đều là về với thiên nhiên. Kỳ thực, chức cao nào bằng thọ lâu, thọ lâu nào bằng sống vui lâu, sống vui mới chính là hạnh phúc.

11. Hãy sống đích thực cho chính mình: Con người quá nửa đời là hy sinh vì sự nghiệp, gia đình, con cái, thời gian giờ còn lại đâu nhiều, hãy sống đích thực cho chính mình, sống sao thấy vui thì sống, làm những gì mình muốn làm và mong làm, đừng ngại ngần người khác đàm tiếu, bởi ta đâu phải sống hộ người khác, mà ta đang sống cuộc đời của chính bản thân ta.

12. Không cầu toàn: Con người sống trên đời này làm sao có thể vạn sự như ý, tất sẽ có những điều thiếu sót tiếc nuối, càng mong hoàn hảo càng khổ sở, chi bằng thanh thản đối diện hiện tại, tùy hoàn cảnh mà sống.

13. Già và không già: Người già tâm hồn trẻ, tức là không già. Người chưa già nhưng tâm hồn già cỗi, vậy đã già nua. Nhưng mọi vấn đề vẫn cần nghe người già.

14. Chú ý điều độ: Sống là phải vận động, nhưng không nên quá sức; ăn uống đạm bạc thì không đủ dinh dưỡng nhưng thịt cá nhiều cũng không tiêu hóa nổi; Nhàn hạ quá thì quạnh quẽ, nhưng khách khứa lắm lại nhiều lo toan, cho nên việc gì cũng nên giữ lấy chữ “điều độ”.

15. Làm một người thông minh: Kẻ ngốc tự chuốc bệnh (vì hút thuốc, nghiện rượu, ăn uống vô tội vạ); kẻ thiếu kiến thức thì chờ bệnh tới (chờ ốm mới đi bệnh viện); còn người thông minh thì phòng bệnh; hãy tốt với chính mình, hãy giữ gìn sinh mệnh của mình.

16. Đừng lầm lẫn: Chờ khát mới uống, đợi đói mới ăn, phải mệt mới nghỉ, buồn ngủ mới ngủ, sinh bệnh mới đi viện, lúc đó đã muộn rồi.

17. Lạc quan và bi quan: Chất lượng cuộc sống của người già cao hay thấp phụ thuộc vào cách họ nghĩ, lạc quan thì mọi việc đều suy nghĩ theo hướng có lợi, nếu lạc quan để quy hoạch quãng đời tuổi già, sẽ được sống đầy tự tin và đầy sức sống, ngày tháng trôi qua sẽ đầy màu sắc; nếu dùng cách nghĩ bi quan sẽ sống trong tâm trạng chán nản tiêu cực, tất già sớm chết sớm.

18. Học cách vui chơi: Chơi là một trong những nhu cầu của người già, hãy mang một trái tim thơ trẻ để chọn thú chơi mình thích, trải nghiệm những niềm vui khi chiến thắng, cũng không giận khi thua, không làm nư, từ góc độ tâm lý và sinh lý, người già cũng cần sự hào hứng vừa đủ, để giữ cho tuần hoàn tốt.

19. Làm một người già “mạnh khỏe toàn diện”: Mạnh khỏe toàn diện tức là khỏe về thể chất, tâm lý lẫn đạo đức. Mạnh khỏe về tâm lý tức là sức chịu đựng cao, sức kiềm chế tốt và có năng lực giao tiếp thân thiện; Mạnh khỏe về đạo đức tức là luôn có lòng yêu thương, vui vẻ giúp đỡ người khác, tính tình điềm đạm, lòng dạ rộng rãi, thiện tâm tất thọ lâu.

20. Hòa nhập với xã hội: Con người là người của xã hội, không được phép sống tách rời biệt lập, lãnh đạm với đời, phải chủ động tham gia hoạt động công ích tập thể, hoàn thiện bản thân từ trong hoạt động chung, thể hiện được giá trị bản thân, đó mới là một cách sống lành mạnh.

21. Kết giao rộng rãi: Cuộc sống cuối đời nên có nhiều tầng thứ đa dạng, phong phú đầy màu sắc. Một hai người bạn thâm giao nào thể đủ, phải có nhiều bạn bè mới làm cuộc sống tuổi già tươi mới. Để bạn sống mê say vui tươi, muôn hình vạn vẻ.

22. Nỗi đau: Khi con người phải đối diện nỗi đau, chịu đựng, giải thoát cũng như xóa nhòa nỗi đau, nói cho cùng vẫn phải dựa vào chính bản thân mình, thời gian là vị thầy thuốc tốt nhất, nhưng quan trọng là ở chỗ bạn sẽ chọn cách sống như thế nào trong quãng thời gian ấy.

23. Hoài niệm quá khứ: Vì sao người ta già rồi thường nhớ quá khứ? Con người về già, sự nghiệp đã đi đến chặng cuối, những huy hoàng dĩ vãng đã biến thành mây khói trong mắt, ta đang đứng ở ga cuối của cuộc đời,  gột sạch những dục vọng trong lòng, tinh thần cần thăng hoa, chỉ mong lại tìm thấy được chân tình. Lúc này, chỉ có quay về chơi chốn cũ, gặp gỡ người thân bạn bè, cùng ôn lại những giấc mơ thiếu thời, cùng bạn học cũ hàn huyên lại những niềm vui thời tuổi trẻ, mới cảm thấy được sức sống của thời trẻ. Trân trọng những chân tình, đón nhận những tình thân cũng là một niềm vui lớn của cuộc sống người già.

24. Thuận lẽ tự nhiên: Nếu bạn đã cố gắng hết mình nhưng vẫn không thay đổi được những gì bạn không mong muốn, vậy hãy để nó thuận theo lẽ tự nhiên thôi! Có lẽ đó cũng là một cách giải thoát. Mọi chuyện ở đời làm sao cưỡng ép theo ý muốn, những trái dưa ép chín cũng đâu có ngọt.

25. Thanh thản đối diện cái chết: Sinh lão bệnh tử, quy luật muôn đời, ai người trốn được. Khi cái chết sẽ không buông tha bạn, tại sao ta không đối diện nó, mỉm cười kiêu ngạo. Chỉ những người đã sống cương trực, không hổ thẹn lương tâm, mới có thể bình an thanh thản, cho mình một dấu chấm hết thật tròn vẹn.

read more →

Những cuốn sách về TÂM LÝ CỦA SỰ ĐỒNG THUẬN

Nếu bạn muốn biết:
- Lý do gì khiến một người đồng ý với yêu cầu của người khác ?
- Những yếu tố nào hiệu quả nhất khiến người khác phải theo ý mình ?
Thì những cuốn sách sau đây có thể là lựa chọn dành cho bạn.  Được gợi ý bởi những nhà Tâm lý xã hội thực nghiệm.

#1: Những đòn tâm lý trong thuyết phục 



#2: Bạn có thể đàm phán bất cứ điều gì



#3: Sức mạnh thuyết phục



#4: Lời từ chối hoàn hảo



#5: Phong thái của bậc thầy thuyết phục



Trong 5 cuốn sách ở trên tôi đã sở hữu và đang đọc cũng như thực hành 2 cuốn đầu tiên "Những đòn tâm lý trong thuyết phục" và "Bạn có thể đàm phán bất cứ điều gì", chỉ mới đọc một vài chương đầu nhưng cuốn sách đã giúp tôi NGỘ ra rất nhiều điều, đặc biệt là khi ứng dụng trong giao tiếp.

Chợt nhớ câu nói của Doanh nhân Jim Rohn từng nói "Bạn là trung bình cộng của 5 người mà bạn thường xuyên tiếp xúc nhất". Tương tự như thế nếu bạn đọc xong cả 5 cuốn sách này tôi cho là bạn chỉ cần ứng dụng được 5% thôi, cuộc sống của bạn cũng thay đổi tích cực hơn rất nhiều. Và đừng tiết kiệm khi bồi bổ những món ăn cho trí não của bạn bởi vì "Nếu bạn cho rằng chi phí học hành là đắt đỏ, hãy thử ngu dốt". Chúc bạn tâm muốn, sự thành ! :)



read more →

KHỞI NGHIỆP TỪ CON SỐ 0 ?

Bạn thường nghe những câu chuyện của những doanh nhân, tỷ phú làm giàu bằng 2 bàn tay trắng, họ không có tiền, điểm xuất phát của họ hầu như là con số 0.
Nhưng đằng sau điều đó, ý nghĩa thực sụ mà tôi quan sát thấy và tổng kết thì tôi đưa ra 2 kết luận về 2 trong rất nhiều yếu tố giúp bạn khởi nghiệp tốt như sau:
#1: Muốn khởi nghiệp từ con số 0 về tài chính thì nhất thiết bạn phải có con số 1 về TRÍ TUỆ.
(CEO )
Điều này có nghĩa là gì? Bạn muốn bắt đầu khởi nghiệp thuận lợi sau này, thì ngay bây giờ hãy trao dồi những kiến thức cần thiết về lĩnh vực mà bạn xác định khởi nghiệp.



#2: Cộng thêm ngay thời điểm hiện tại bạn hãy xây dựng cho mình một ngân hàng đặc biệt.
Có thể cho bạn vay vốn và giúp đỡ bạn bất cứ thời gian nào, không kể ngày đêm, nắng mưa, ngày lễ hay ngày nghỉ. Đặc biệt ngân hàng này không chỉ hỗ trợ bạn về mặt tài chính mà là mọi mặt trong cuộc sống.
Bạn có biết ngân hàng đó là gì không???
Thử suy nghĩ một chút xem???
>
>>
>>>
>>>>
>>>>>
>>>>>>
1 khái niệm rất mới. Đó là: NGÂN HÀNG MỐI QUAN HỆ
Chúc bạn khởi nghiệp thành công!


read more →

Câu chuyện về chữ Nhẫn

Có một nhà sư chọn tu pháp Nhẫn nhục Ba la mật. Sau nhiều năm tháng nỗ lực tu tập thì sư cũng thành tựu được rất nhiều công hạnh, trụ vững như kim cương, bình an trước mọi nghịch cảnh, bị người khách ganh ghét, lăng nhục, mưu hại, sư vẫn luôn nở nụ cười trên môi thản nhiên như không.

Rất nhiều người tán thán sư và thường xuyên đến chỗ sư để đàm đào và thực tập hạnh tu này, sư luôn vui vẻ tiếp đón và chia sẻ những kinh nghiệm thực tập được cho họ.

Một hôm có một thanh niên đến tham quan chùa, anh ngưỡng mộ hạnh tu của sư nhưng vì mới tìm hiểu đạo nên không biết chuyện gì để tham vấn, nhìn quanh thấy trên tường treo tấm bảng gỗ có một chữ sư viết rất bay bướm, anh liền hỏi:

– Thưa Thầy, đây là chữ gì ạ?

Sư trả lời đầy vẻ tự hào:

– Chữ Nhẫn viết theo lối thư pháp, ta phải tập viết hàng trăm lần mới được như ý đấy con à.

Anh gật gù vẻ tán thưởng, sau khi đi lòng vòng ngó nghiêng đây đó anh đứng trước tấm bảng gỗ gãi đầu gãi tai:

– Thưa Thầy chữ gì đây ạ?

Nhà sư tươi cười trả lời:

– Ta tu hạnh nhẫn nhục nên viết chữ Nhẫn đó mà.

Một chút sau, anh lại ngắm nghía tấm bảng và hỏi:

– Thưa Thầy, thầy viết chữ gì đây ạ?

– Chữ Nhẫn!

Trước khi ra về anh lại tần ngần trước tấm bảng:

– Thưa Thầy, chữ gì đây ạ?

Nhà sư không chịu nổi nữa, nộ khí xung thiên:

– Chữ Nhẫn! Nhẫn! Nhẫn! Đồ ngu, ngu gia truyền! Có một chữ mà nãy giờ hỏi hoài, hỏi hoài! Cút ngay!!!



(Chữ Nhẫn được ghép từ hai chữ: Đao ở trên, Tâm ở dưới. Tâm, tức trái tim. Tâm không chịu yên thì Đao, tức con dao, sẽ phập xuống tức thì. Vậy đấy, tự mình mà nhẫn nhịn được thì đao kề cổ vẫn bình yên vô sự, bằng không thì tai họa sẽ giáng xuống đầu mình trước tiên.)

( http://hoitho.vn/ )
read more →

Thù không cần trả, nhưng ơn thì nhất định phải trả

Thù không cần trả, nhưng ơn thì nhất định phải trả.

" Lý Gia Thành nói:

Điều khó nhất là gì?
Vay tiền!!

Người có thể cho bạn vay tiền, nhất định là quý nhân của bạn.

Không những cho bạn vay tiền, mà còn không cần đặt ra điều kiện gì cho bạn

Chắc chắn là quý nhân trong các quý nhân.

Ngày nay, những người như vậy không còn nhiều. Nếu gặp được, nhất định phải một đời trân trọng.

Người cho bạn vay tiền khi bạn gặp khó khăn, không phải là người ta lắm tiền, mà là muốn giúp bạn một tay.

Thứ người ta cho bạn vay không phải là tiền, mà là lòng tin, sự tín nhiệm, sự khích lệ, là tin tưởng vào năng lực của bạn, là đánh cược vào bạn-của-ngày-mai.

Mong bạn bè tôi dù thế nào cũng đừng dẫm đạp lên hai chữ "thành tín". Thất tín chính là phá sản lớn nhất của đời người! Hãy trân trọng!


Người bạn trung thực chính là tài phúc của kiếp này!

Đồng thời, xin bạn hãy nhớ

Người hay chủ động thanh toán tiền, không phải do ngu ngốc lắm tiền, mà là người ta coi bạn bè quan trọng hơn tiền bạc.

Người mà khi cùng làm việc nhóm biết bỏ qua lợi ích cá nhân, không phải do đần độn, mà là do hiểu được thế nào là chia sẻ.

Người mà khi làm việc tự nguyện chủ động làm nhiều, không phải do ngu ngốc, mà do biết được trách nhiệm.

Người sau khi cãi nhau tự xin lỗi trước, không phải do người ta sai, mà do hiểu được thứ gì mới đáng để trân trọng.

Người tự nguyện giúp đỡ bạn, không phải do nợ bạn cái gì, mà do thực sự coi bạn là bạn bè.

Người khác giúp bạn là Tình Cảm, không giúp bạn là Bổn Phận, không có thứ gì là đương nhiên phải thế.

Có bao nhiêu người xem nhẹ đạo lý đơn giản này, thì có bấy nhiêu người cảm thấy đây là điều đương nhiên phải thế.

Càng có những kẻ tự cho mình thông minh, đến mức diện mạo cũng hiện lên sự xảo trá;

Loại người này, sớm muộn cũng biến mất khỏi cái nhìn của người khác.

Người chân thành, đi là đi vào lòng người.

Người giả dối, đi là đi khuất mắt luôn.

Nếu người ta gặp nhau trong kiếp này gọi là duyên phận, vậy thì người với người sống chung được với nhau, đều dựa vào chân thành và tín nghĩa

Trở thành loại người như thế nào, đều do sự sâu sắc trong suy nghĩ của mỗi người."


( Lý Gia Thành: là tỉ phú, nhà đầu tư, nhà tư bản công nghiệp, nhà từ thiện người Hồng Kông. Ông được coi là nhà đầu tư có tầm ảnh hưởng lớn nhất Châu Á )

Tỷ Phú Hồng Kông Lý Gia Thành

read more →

Vì sao là Việt Virut ?

Do có nhiều bạn hỏi, nên mình viết bài này để đỡ mất thời gian giải thích và cũng là để các bạn hiểu mình hơn. Cảm ơn các bạn đã quan tâm !

HỎI        : Vì sao anh lại đặt tên Việt Virut
TRẢ LỜI: Tên thương hiệu này mình đặt từ năm 2013, lúc đó mình còn đang làm về lĩnh vực tin học, nên muốn có một cái tên đặc biệt 1 chút, sốc 1 chút để mỗi lần có nhu cầu liên quan tới máy tính khách hàng sẽ nhớ tới mình.



HỎI        : Tại sao lại là “Virut” chứ không phải “Virus”
TRẢ LỜI:
(01) Vì khi đổi tên facebook, anh Mark Zuckerberg không cho phép mình viết “Virus” nên mình đành phải để là “Virut” ( Quy định của facebook khi đặt tên )

(2) "Virus" là xấu, vì nó gây bệnh cho mọi người, lây bệnh cho máy tính. Nhưng "Virut" thì không, nó giống như kháng thể của "Virus", cũng giống như Việt là người sửa chữa máy tính, giúp bạn diệt virus và làm cho máy tính của bạn chạy nhanh hơn 

HỎI        : Ngoài 2 ý nghĩa nêu trên tên “Việt Virut” còn ý nghĩa đặc biệt nào khác không? Mà sao em thấy hiện tại anh không còn kinh doanh máy tính, nhưng anh vẫn giữ tên thương hiệu này mà không đổi?

TRẢ LỜI: Đúng vậy, dù không dành toàn bộ thời gian cho lĩnh vực mà đã nuôi sống mình suốt thời gian còn là sinh viên nhưng mình vẫn giữ nguyên tên thương hiệu. Bởi vì “virut” bây giờ mang hàm ý khác, khi Việt tiếp xúc, nói chuyện với bất kỳ người nào Việt sẽ cố gắng “chạm được vào trái tim” của họ, họ sẽ cảm nhận được sự chân thành và quan tâm của Việt. Khi đó họ sẽ bị nhiễm “Virut”! “Virut” của tình yêu, “Virut” của tình bạn, của sự chân thật và nồng ấm. Con “virut” này chỉ lây lan qua 1 con đường duy nhất đó là từ TRÁI TIM đến TRÁI TIM. Nếu tình cảm của Việt không thực sự xuất phát từ trái tim mà chỉ là một sự giả rối nào đó thì con “Virut” cũng không bao giờ lây cho họ được, khi đó coi như Việt đã thất bại. Vì vậy tên “Việt Virut” thể hiện một nguyên tắc sống của Việt. 

Virus
Heart-to-Heart





read more →

ABBYY FineReader Phần mềm chuyển file pdf sang word

Mình có cậu em vừa rồi nhờ chuyển file PDF sang WORD, đó là 1 file tài liệu của sinh viên ngành xây dựng nên có rất nhiều công thức và ký tự đặc biệt, mình có dùng 1 số phần mềm và trang web chuyển đổi trực tuyến nhưng vẫn không hiệu quả, công thức thì giữ nguyên nhưng vẫn bị lỗi font chữ.
Sau 1 vài giờ đồng hồ nói chuyện với bác google mình đã tìm ra 1 phần mềm chuyển đổi mà file chuyển sang WORD không còn bị lỗi font chữ nữa. Xin giới thiệu với ace có nhu cầu thì có thể tham khảo:

PHẦN MỀM ABBYY FineReader 

ABBYY FineReader là phần mềm thông minh ngoài việc chuyển đổi file PDF sang WORD nó còn có thể chuyển đổi tài liệu giấy, ảnh số và các tập tin PDF sang văn bản điện tử ở định dạng có thể soạn thảo và tìm kiếm được.




* Ưu điểm:
- Đa tính năng ( như trên đã giới thiệu )
- Ít bị lỗi font chữ
- Giữ nguyên định dạng và dàn trang
* Nhược điểm:
- Phần mềm dung lượng lớn
- Hay bị lỗi công thức

Dung lượng = 386,9 Mb


* Hướng dẫn cài đặt ( bằng hình ảnh) 

Chạy file ABBYY_FineReader_11_CE.exe


Bấm Install

Chọn dòng thứ 2 từ trên xuống: "Install ABBYY FineReader 11"

Chọn OK

Chọn Next

Chọn tiếp Next

Bấm Install


Quá trình cài đặt bắt đầu

Hoàn thành bấm Finish


* Hướng dẫn Crack
Bước 1: Chạy file Del_Lic_Ser



Màn hình hiển thị như trên bạn ấn 1 phím bất kỳ


Bước 2: Copy file Awl.dll trong thu mục FixFiles  vào phần cài đặt của phần mềm: 
Đường link: C:\Program Files (x86)\ABBYY FineReader 11


* Hướng dẫn dử dụng ABBYY FineReader chuyển file PDF sang WORD

Bước 1: Mở phần mềm 

Bước 2: Chọn fiel PDF cần chuyển trong máy tính

Chọn file cần chuyển nhấn Open


Quá trình đưa file vào phần mềm 

Bước 3: Chọn File => Save Document As => Microsoft Word 97 - 2003



Chọn nơi lưu trữ

Quá trình lưu trữ


Bước 4: Hoàn thành!
Sau khi hoàn thành file WORD sẽ tự động bật lên


Chúc các bạn thành công!

Mọi sự góp ý và thắc mắc liên hệ:
Việt Virus
Điện Thoại:               0968.126.930
Website:                   Nguyenanhviet.com
Facebook:                https://www.facebook.com/anhvietedu                                                                                      https://www.facebook.com/nguyenanhviet89






read more →

BÀI HỌC GIÁ TRỊ TỪ ANH THỢ ĐÁNH GIẦY

CUỘC ĐỜI TÔI ( Sự thật mãi mãi...vẫn là sự thật ! ) 

Kính thưa toàn thể qúy khách hàng ,bạn bè , người thân, đồng nghiệp... ! 
Trước đây tôi tham gia nhiều dự án : Bất động sản, bảo hiểm, kết nối dự án mua & bán...việc gì tôi cũng làm nhưng không mấy có kết quả tốt vì tôi đã làm 1 công việc mà xã hội này cho là công việc thấp hèn ( Tôi là thằng đánh giày) ừ tôi là thằng đánh giày thì sao ? Không có tôi làm việc đó thì đôi giày bạn có sáng bóng đẹp mà tự tin đi gặp khách hàng đối tác không ? Không có tôi thì cũng có người khác đánh giày cho bạn, vậy là người thay thế tôi đánh giày cho bạn cũng là thằng đánh giày thôi có gì đâu mà khác đúng không ? Còn công việc bạn có tin tưởng tôi hay không là quyền quyết định của bạn ! Tôi đính chính lại với bạn công việc ( Đánh giày) là công việc ĐAM MƠ của tôi .
Sự ĐAM MƠ của tôi không giống ai , những lúc rảnh rỗi không có việc làm, hay không có dự án thì tôi xách thùng đồ nghề đi đánh giày giải trí gặp gỡ những người bạn,những người đồng nghiệp những người đối tác họ tin tưởng tôi ... có những lúc hẹn cafe với chủ doanh nghiệp trong lúc vừa đàm đạo công việc vừa đánh giày họ cũng rất happy có sao đâu, người ta vẫn duy trì hợp tác với tôi tới bây giờ, vậy tôi hỏi tại sao lại có những người coi thường công việc của tôi ? Soi mói chê bai nói xấu...
Hôm nay tôi thành thật công khai :
Hình ảnh tôi đầy trên trang west việc nam và những trang báo chí nước ngoài có viết về tôi không còn gì để gọi là dấu dím che dấu...
Tôi tên đầy đủ : Nguyễn Hồng Vương
Sinh năm : 06/06/1984
Nguyên quán : Hòa xuân tây,huyện đông hòa, tỉnh Phú Yên
Hotline : 0902952559
Tôi không làm gì sai cũng không làm gì trái với lương tâm tôi không sợ gì , sống cần phải thật thà thẳng thắng trung thực công khai...
Khách hàng đối tác có tin tưởng hợp tác với tôi hay không? Đối với tôi không quan trọng ! Quang trọng với tôi sống vui vẻ thoải mái với những công việc mình thích & mang lại giá trị cho những người khác và cho xã hội.
Công việc chính của tôi :
Bất động sản mua / bán
Nhanh gọn giấy tờ hợp lệ, thời gian mua / bán không quá 20 ngày hoàn tất ( không qua trung gian cò lái )
Mua / bán nhà các quận huyện thành phố hồ chí minh ( 1,2,3,4,5,6 , 7, 8,9,10,11,12, phú nhuận,tân bình, hóc môn... )
Chủ sở hữu căng nhà cần bán cung cấp giấy Photo nhà đất.
Doanh nghiệp, tư nhân cần mua : giá cả, địa lý phong thủy, khu vực...
Kính chúc quý khách ! Thành công & an lành ( Ghét Ẩu. Net )
Tờ tiền mới rơi ra đường , mọi người tranh nhau nhặt.
Tờ tiền cũ rơi ra đường , mọi người cũng tranh nhau nhặt.
Tờ tiền nhàu nát, cũ kỹ, rách rưới ném ra đường… vẫn đầy người tranh nhau nhặt.
Vấn đề cho thấy dù là mới, là cũ hay là rách nát là bẩn thỉu đi nữa thì nó vẫn là tiền và vẫn mang một giá trị nhất định. Đó là giá trị của đồng tiền.
Con người cũng thế, dù là cao hay thấp, dù là nghèo hay khổ, khó khăn hay sung sướng thì vẫn đều là con người và đều mang một giá trị chung , đó là giá trị của con người , Và sẽ chẳng có ai hơn ai trong cái giá trị đó cả. Cũng sẽ chẳng có ai là không còn hữu ích cả nếu một khi vẫn mang cái giá trị chung đó, giá trị một con người.
Thế nhưng …
Một cái khăn trắng rơi ra đường , sẽ đầy người tranh nhau nhặt.
Cái khăn đó bị nhuốm bẩn, bị ố vết ném ra đường , sẽ vẫn có người nhặt.
Nhưng cái khăn đã quá bẩn, đã rách bươm, nhàu nát vứt ra đường ,chắc chắn, sẽ chẳng có ai nhặt.
Vấn đề ở chỗ cái khăn là cái khăn, dù nhuốm bẩn hay ố vàng thì vẫn có thể dùng lại bằng cách giặt sạch nó đi. Nhưng khi nó đã quá rách nát và quá bẩn thỉu thì nó không còn là cái khăn nữa , mà chắc chắn người ta sẽ gọi nó là cái giẻ , một cái giẻ rách và không còn giá trị.
Lòng tin con người cũng thế, mất đi sự tin tưởng khác nào đã làm cho một cái khăn bị ố. Nhưng mất lần này rồi lại mất thêm nhiều lần nữa, để rồi mất hết đi mọi thứ thì khác nào chỉ còn là cái giẻ rách mà thôi.
Nhưng trong cuộc sống cũng có những cái mang sắc thái gần giống y như vậy. Sống và chơi với nhau , không phải vì giàu nghèo sang hèn cũng chẳng phải vì hơn kém so đo. Bởi vì tất cả đều bằng nhau hết, đều mang một giá trị như nhau. Đó là giá trị con người...
Có điều khi sống với bạn, với anh em. Sống để cho nhau tin tưởng thì ai cũng đều trở nên uy tín và gần gũi cả. Thế nhưng nếu chẳng may có vấn đề xảy ra, thôi thì vẫn cứ nên vị tha mà bỏ qua cho nhau một lần, giống như việc giặt lại một cái khăn đã bị ố vậy. Tuy nhiên có một vấn đề ở chỗ là , thà để nó ố còn hơn đừng làm nó rách. Chứ đã mất uy tín rồi lại còn mất lòng tin nữa thì thì khác nào chỉ còn là cái giẻ rách mà thôi..


( Nguồn https://www.facebook.com/Ghetau.pro )
Tác giả: Thợ đánh giầy
Nguyễn Hồng Vương 
Sinh năm : 06/06/1984
Nguyên quán : Hòa xuân tây,huyện đông hòa, tỉnh Phú Yên 



read more →

LÀM VIỆC VÌ ĐAM MƠ - Bài viết của anh đánh giầy

LÀM VIỆC VÌ ĐAM MƠ
( Dối lòng dối người.... )

Ai cũng đi kiếm tiền có 2 vấn đề chính
1/ Được gì ?......
2/ Mất gì ?........
_ Được gì ? Câu hỏi chính tôi đặc ra ! Thứ nhất tôi có TIỀN bằng sức lao động của mình, thứ 2 làm những gì mình THÍCH, thứ 3 gặp gỡ những người tri thức có TÂM có TẦM chia sẻ kinh nghiệm cuộc sống cho mình hoàn toàn MIỄN PHÍ đôi nghi chúng ta bỏ TIỀN ra học chưa chắt nhận được giá trị từ bài học đó nhưng những lời nói đơn giản của họ là 1 kho tàng VÔ GIÁ mà tôi nhận được từ họ... còn rất nhiều cái ĐƯỢC mà không thể nói hết bằng lời.
Mất gì ? Tôi KHẲNG ĐỊNH không có gì để mất ! THỜI GIAN ư ??? Không THỜI GIAN không bao giờ mất đối với những người LẠC QUAN . Thí dụ : Đi tìm việc làm có mất thời gian không ? Đi uống cafe với bạn bè người thân lâu ngày gặp lại mất thời gian không ? Đọc 1 cuốn sách nâng cao kiến thức có mất thời gian không ? Ngồi 1 mình mấy tiếng đồng hồ suy nghĩ tìm giải pháp cho mục đích nào đó có mất thời gian không ?.... THỜI GIAN chỉ mất dành cho những người có suy nghỉ TIÊU CỰC....
Tôi làm việc vì cái gì ? Tất cả điều vì TIỀN nhưng tôi không để đồng TIỀN biến tôi thành nô lệ của nó.
Chính bản thân tôi quyết định 90% doanh nghiệp của mình còn 10% từ khách hàng đáp lại với tôi YES hoặc NO Trong thương trường kinh doanh ngành ngờ nào cũng vậy. Chỉ có người trong cuộc chơi với nhau thôi , người ngoài cuộc có hiểu gì đâu mà chơi ... VÌ SAO TÔI THẤT BẠI ? đơn giản nó là KINH DOANH nhưng đằng sau của KINH DOANH là sự cạnh tranh khốc liệt dù doanh nghiệp tôi phát triển tốt thế nào đi nữa , sản phẩm dịch vụ chăm sóc khách hàng tốt hết khả năng của mình THÌ... chỉ 1 BÃI NƯỚC MIẾNG của đồng nghiệp thôi đã trễ nên BÓC KHÓI ... dù THẤT BẠI thế nào tôi cũng giữ LẬP TRƯỜNG của mình KHẲNG ĐỊNH ĐÚNG THƯƠNG HIỆU ( GHÉT ẨU ) cuộc sống con người rất ngắn ngủi . Sống đúng nghĩa phải có cách sống & nhân cách
Tôi phải tự nói với bản thân đừng bao giờ NGỘ NHẬN mà phải hỏi TRÁI TIM mình MUỐN hay KHÔNG ?
MUỐN thì MUỐN cái gì ??? Cụ thể rõ ràng là tôi muốn CHĂM SÓC KHÁCH HÀNG TỐT NHẤT với khả năng của tôi
Cường độ làm việc - Thời gian làm việc trước đây của tôi thờ ơ với nó quá nhiều ! Bây giờ tôi QUYẾT ĐỊNH tập trung vào nó nhiều hơn vào 2 việc chính :
1/ Công việc kiếm TIỀN vì ĐAM MƠ với công việc mình thích là ĐÁNH GIÀY với thương hiệu GHÉT ẨU
2/ Tranh thủ tìm hiểu học hỏi nguyên cứu DƯỢC PHẨM từ dân gian với các bật tiền bói xưa & nay , huy vọng vào NIỀM TIN có những sản phẩm tốt đem đến giá trị cho xã hội hiện nay sức khỏe tốt đẩy lùi tiềm ấn những bệnh NANG Y không mông muốn ( Điều này ! Bạn cho rằng tôi MƠ HỒ đúng không ??? Tôi KHẲNG ĐỊNH với bạn rằng NOTHING IS IMPOSSIBLE .
Có bao nhiêu TIỀN ? Trả cho thời gian của sự TRẢ GIÁ chúng ta gây ra là bao nhiêu ??? Là nhu cầu ăn uống với ô nhiễm môi trường hiện nay nguy cơ tiềm ẩn của các căng bệnh như thế nào ??? Khoản khắc mất đi thì KHÔNG bao giờ lấy lại được đó là sức khỏe của chúng ta .
Tôi quyết định bỏ hết những việc trước đây ! Phụ thuộc nhiều qúa với nó nhưng không có kết quả tốt chẳng mang giá trị gì cho bản thân nói chi đến người thân. Tôi nghĩ mình không có duyên với nó.
_ Bất động sản :
Hiện nay tôi đan BẤT ĐỘNG , 1 một thời gian không chịu nổi SẢN
_ Bảo hiểm :
Giá trị mang lại cho khách hàng hiểu rõ hơn về Bảo hiểm nhưng họ không muốn hiểu , BẢO cho nhiều về thông tin làm cho xâm phạm cá nhân thành ra nguy HIỂM
_MLM ( Bán hàng đa cấp)
Ngành bán hàng Đa Cấp không xấu không phải lừa đảo, chỉ có những con người làm sai quy định của cty dẫn đến hệ lụy những người khác , nói đến Đa Cấp ai cũng sợ mình bị lừa . Vậy ai đã hiểu về ngành Đa Cấp là thế này thế kia ? Có thể giải thích tôi nghe không? Tôi cũng 1 thời gian tham gia bán hàng Đa Cấp . Tôi đã nghỉ hơn 2 năm rồi không quan tâm tới nó nữa .
Tôi đan ẤP Ủ 1 suy nghĩ cho tương lai.....cho chính tôi & cho những người thân yêu của mình & không thể thiếu trong cuộc đời tôi là các bạn. ( Bạn là ai ? Là những gì bạn nghĩ... )
Kinh nghiệm là những ông THẦY qúy giá cho tôi chính khách hàng & lời PHẢN BIỆN từ các bạn đó là cách tốt nhất giúp tôi trưởng thành hơn .
Kính chúc cho những ai xem bài viết này của tôi có cuộc sống hạnh phúc an lành & thành công vui vẻ mỹ mảng những gì chúng ta có.

( Nguồn https://www.facebook.com/Ghetau.pro )

Tác giả: Anh thợ đánh giầy

Nguyễn Hồng Vương 
Sinh năm : 06/06/1984
Nguyên quán : Hòa xuân tây,huyện đông hòa, tỉnh Phú Yên 



read more →

Crack Adobe Illustrator CS5 - Chương trình thiết kế đồ họa Vector






read more →

Ebook Đọc Vị Bất Kỳ Ai Để Không Bị Lừa Dối




read more →

Hãy học cách trả phí với những thứ miễn phí ở đời

"Một khi chưa học được cách trả phí, rất có thể các con sẽ phải trả giá với những gì các con được nhận miễn phí trong đời!" - Đó là bài học mà anh Hoàng Anh Tú (tức anh Chánh Văn) đã dạy các con mình.

Anh Chánh Văn (tên thật là Hoàng Anh Tú) là người chuyên giải đáp thắc mắc và nuôi dưỡng tâm hồn biết bao thế hệ bạn đọc Việt Nam. Mới đây, sau những sự kiện ồn ào liên quan đến vụ "vỡ trận" ở Công viên nước Hồ Tây, fanpage Hoàng Anh Tú đã có một bài viết với tựa đề "Hãy học cách trả phí với những thứ miễn phí ở đời". 



Gia đình hạnh phúc của anh Chánh văn bên người vợ xinh đẹp và 3 người con đáng yêu gồm cậu con trai Gia Bách (9 tuổi) và 2 cô con gái Trà My (8 tuổi), Phương Nguyên (4 tuổi) - (Ảnh: Facebook nhân vật).

Bài viết này như một bức thư mà ông bố Hoàng Anh Tú gửi gắm đến 2 người con lớn của anh là cậu con trai Gia Bách và cô con gái Trà My.

Chúng tôi xin trích dẫn dòng thư mà ông bố Chánh Văn gửi cho con:

"HÃY HỌC CÁCH TRẢ PHÍ VỚI NHỮNG THỨ MIỄN PHÍ Ở ĐỜI!
(Nhân chuyện miễn phí ở công viên nước và nhiều thứ miễn phí ở đời)

Bài học mà bố dạy Bách và My nhiều lần trên đường đến trường mỗi sáng luôn là: Không có gì miễn phí hết! Kể cả khí trời, các con cũng phải "mua" bằng việc các con bảo vệ môi trường. Kể cả sự yêu thương và chăm sóc của cha mẹ, các con đều phải trả phí bằng việc các con phải trân trọng, gìn giữ gia đình và đừng "bán" sự xấu hổ lên cha mẹ mai này!

Có lần, bố ra một "đề": Nếu ai đó trả My 10 triệu đồng (bằng 10 lần số tiền tiết kiệm vất vả của con nhé) và muốn được thơm vào má của con thì con đồng ý không? My hét lên: Không! Không bao giờ! 100 triệu cũng không!

Bố cũng kể cho Bách, My về giá trị của một con người. Có người vì dăm ba triệu đồng sẵn sàng bán rẻ danh dự, lòng tự trọng. Là bởi họ ít học, họ không có nhiều lựa chọn. Những cán bộ công chức sẵn sàng để sếp sỉ nhục để giữ vị trí công việc, những người đánh đổi thời gian với gia đình để cày cuốc kiếm tiền sinh tồn là bởi khi còn trẻ như Bách và My, họ lười biếng. Đừng đổ tại số phận không cho mình cơ hội. Hãy nỗ lực để tạo ra những cơ hội cho mình bằng lòng khát khao của bản thân, tha thiết học hỏi và đừng bỏ cuộc!

công viên nước

Nhiều ông bố bà mẹ hồn nhiên để trẻ vượt rào vào Công viên nước vào ngày 19/4 vừa qua.
Dạy những đứa trẻ mới 8,9 tuổi những điều đó có quá sớm không? Bố nghĩ là Không! Dạy con về giá trị bản thân thì không bao giờ là quá sớm. Như với Nguyên Ít thì chỉ đơn giản là thay quần áo trong phòng thì đóng cửa lại. Biết xấu hổ khi bố giơ máy ảnh lên lúc con chưa mặc đồ.

Chúng ta có thể cho đi hoàn toàn miễn phí lòng tốt, nụ cười, sự quan tâm hay kể cả đồ chơi, tiền bạc. Chúng ta không cần quan tâm đến việc chúng ta được gì. Nhưng chúng ta đừng chấp nhận sự miễn phí. Dù chỉ là một cái kẹo. Hãy trả phí một cách sòng phẳng. Bằng một lời cảm ơn và sự tuân thủ quy định mà họ đặt ra. Bởi đằng sau những sự miễn phí ấy là rất nhiều ràng buộc. Nếu con chấp thuận thì hãy nhận. Bằng việc nhớ xem giá trị của mình đến đâu chứ không phải bằng trị giá quà miễn phí đó! Như ai đó tặng con miễn phí lòng quan tâm của họ thì hãy trả lại họ bằng chính sự ghi nhớ của con. Người cho có thể miễn phí nhưng người nhận hãy trả phí! Những cuộc chen lấn, giẫm đạp, xô đẩy nhau là bởi người nhận mặc nhiên nhận miễn phí. Họ miễn phí cả lòng tự trọng của họ để nhận những món quà miễn phí ấy!

Thế nên việc bố dạy các con trong cuộc đời không có gì là miễn phí không phải là các con không tin vào sự miễn phí mà chỉ là biết giá trị của mình đến đâu? Và học cách trả phí sòng phẳng hơn!

Bách và My cắc cớ hỏi bố: Nhà hàng mình vẫn tặng đồ chơi miễn phí cho trẻ con đấy bố. Ừ nhỉ, bố đáp, nhưng là bởi bố mẹ các bé đã trả tiền ăn cho chúng ta thì chúng ta cảm ơn họ bằng việc tặng đồ chơi cho con họ - đó cũng là một việc trả phí từ cả 2 bên.

Ngay với những cái like trên FB cũng không phải là miễn phí! Nếu con không biết giá trị bản thân mình thì những cái like ấy sẽ khiến con ảo tưởng sức mạnh. Trong nhiều trường hợp đã thấy trên FB: nhiều cô gái sẵn sàng hở nhiều nhất để câu like. Bởi giá trị của họ tính bằng số like. Còn với người hiểu giá trị của mình, họ sẽ biết họ cần phải sống tốt đẹp hơn nữa, trách nhiệm hơn nữa với những quan tâm đó!

Hãy học cách trả phí trước khi nhận đồ miễn phí! Bằng chưa học được cách trả phí, rất có thể các con sẽ phải trả giá với những gì các con được nhận miễn phí trong đời!

Hoàng Anh Tú"

read more →